Người thường, nhưng lại là Mẹ của vạn quái / Sau khi đại lão max cấp mất tích, lũ quái vật đều phát điên / Người thường, nhưng sở hữu dàn "áo choàng" cấp Truyền kỳ.
VĂN ÁN
【 Tinh tế + Trường quân đội + Nhân ngoại + Tu La tràng + Thăng cấp lưu 】
Tô Đường vừa tỉnh dậy đã thấy mình trở thành kẻ nhặt rác đầu đường xó chợ.
Thế giới này là nơi các Siêu phàm loại trong thần thoại và nhân loại cùng cộng sinh. Toàn dân đều lấy việc khế ước với Siêu phàm loại để trở thành Thức tỉnh giả làm vinh quang.
Trên quảng trường, bức tượng thần tượng được toàn nhân loại tinh tế cung phụng, thánh khiết vô ngần, rực rỡ lấp lánh kia, lại giống hệt "đứa con" mà nàng từng khế ước trong trò chơi đến tám phần.
Bên cạnh pho tượng, nàng đang bụng đói cồn cào, khốn cùng thất vọng.
Ngay tại ranh giới của sự đói khát, bên tai Tô Đường vang lên một giọng nói:
【 Chào mừng trở lại —— Tô Đường —— 】
【 Đang tiến hành xác nhập vị trí 】
【 Kiểm tra dữ liệu: Các thân phận từng sử dụng: Cứu Thế Chi Chủ, Long Chi Lĩnh Chủ, Sợ Hãi Chúa Tể... 】
【 Tín đồ khế ước: Thiên sứ trưởng Uriel, Trần thế cự mãng Jormungandr, Thiên tai biển sâu Siren Chi Vương... 】
【 Thân phận hiện tại đã mở ra, cập nhật thông tin: 】
【 Họ tên: Tô Đường. Chủng tộc: Nhân loại. Thân phận: Không hộ khẩu. Cấp bậc sức mạnh: Sức chiến đấu bằng 5 (như cọng bún thiu). Đánh giá: Ngài là hạt cát không đáng kể giữa vũ trụ bao la. Một người qua đường Giáp tầm thường đến mức không thể tầm thường hơn. 】
Trong trò chơi, nàng là huyền thoại của nhân loại từ trăm năm trước, thân thủ nuôi dưỡng vô số Siêu phàm loại cấp Truyền kỳ, được bọn họ tôn kính gọi là Mẫu thân.
Mà hiện tại, nàng chỉ là một người bình thường.
Những "đứa con" phi nhân loại mà nàng nuôi dưỡng, mỗi kẻ đều là đại lão một phương; còn nàng thì lưu lạc đầu đường, chịu đói chịu khát, nghèo rớt mồng tơi.
Ngay khi Tô Đường chuẩn bị ngẫu nhiên chọn một "phiếu cơm" để đánh chén một bữa no nê ——
Trong buổi phát sóng trực tiếp hiến tế toàn mạng, "đứa con" nàng nuôi lớn năm xưa tay cầm nén hương dài, đôi đồng tử dựng đứng lạnh lẽo, giọng nói hoa lệ vang lên: "Mẫu thân."
"Năm thứ một trăm Người rời đi, ta thề, chỉ cần Người trở lại, ta sẽ tuân thủ mệnh lệnh của Người, khắc chế dục vọng, thay Người canh giữ nhân gian."
"Năm thứ năm trăm Người rời đi, ta thề, mỗi ngày sẽ dùng máu tươi tự tay tưới bón trái cây, chờ Người trở về nhấm nháp."
"Năm thứ một ngàn Người rời đi, ta thề, chỉ cần Người có thể trở lại... ta sẽ tha thứ cho việc Người đã bỏ rơi ta suốt một ngàn năm."
Ngay sau đó, hệ thống của nàng nhận được một lời tự đáy lòng từ đứa nghịch tử kia ——
【 Năm thứ một ngàn lẻ một Người rời đi, ta thề, nếu tìm thấy Người... ta sẽ hút cạn máu Người, nghiền nát xương cốt Người, hòa làm một với Người, vĩnh viễn không chia lìa (Tình yêu). 】
Bước chân định tiến ra lập tức thu lại, Tô Đường: "..."
Xong đời rồi. Bữa cơm mềm này ăn vào chắc mất mạng quá!
Thế là, Tô Đường bẻ lái, đi thẳng đến Đại học Quân sự Bắc Hải ở sát vách.
Bắc Hải quân đại vì dị chủng hoành hành, tài chính thiếu hụt, đã rớt khỏi danh sách danh giáo từ nhiều năm nay.
Trước khi nhập học, Tô Đường tuyên bố: "Học sinh bình thường lấy trường cũ làm vinh, học sinh ngầu lòi sẽ dẫn dắt trường cũ thăng cấp."
Diễn đàn Bắc Hải quân đại điên cuồng spam: "Vãi thật! Tân sinh năm nay khẩu khí lớn quá!"
Sau đó, vẫn là diễn đàn ấy: "Dâng lên đầu gối cho đại lão!! Đại lão mang tôi trang bức mang tôi bay!"
Nhiều năm sau, Tô Đường trả lời phỏng vấn.
Phóng viên: "Năm đó lý do ngài chọn vào Học viện Quân sự Bắc Hải là gì?"
Tô Đường vẻ mặt thâm trầm: "Trường đó bao ăn bốn món một canh, bánh nướng quản đủ. Trong tay có cái bánh nóng hổi quan trọng hơn bất cứ thứ gì."
Phóng viên: "Vậy ngài có lời gì muốn nói với các vị Siêu phàm loại đang xếp hàng dài bên ngoài cầu xin được khế ước không?"
Tô Đường mặt vô biểu tình: "Tôi thật sự không phải mẫu thân của các anh!"