Ở thôn Phúc Thủy có hai chị em sinh đôi, cha mẹ ly hôn, chị theo mẹ vào hào môn, em ở lại thôn quê cùng cha.
Thẩm Huệ Huệ xuyên không, trở thành cô em gái “nữ phụ độc ác” vốn có kết cục bi thảm. Nhưng vào đúng lúc ấy, người chị lại đổi ý, nằng nặc muốn ở lại quê, để Huệ Huệ thay mình bước vào hào môn.
Ai cũng nghĩ Huệ Huệ bị ép buộc, nhưng thật ra cô mừng thầm: hào môn những năm 90 có tủ lạnh, điều hòa, bồn cầu xả nước… thế là đủ rồi, còn chết thì chết, có gì ghê gớm?
Nào ngờ, thay vì bi kịch, thứ chờ đón cô lại là sự sủng ái ngoài sức tưởng tượng—người cầm quyền hào môn thẳng thắn cầu hôn:
“Anh đã mua du thuyền và hòn đảo em thích nhất. Huệ Huệ, đời này… em có nguyện cùng anh ngắm bình minh và hoàng hôn?”