DocVip
Hải Đường Say Ngày (Dịch Full)
VIPFull

Hải Đường Say Ngày (Dịch Full)

Tác giả

VIP

Lượt xem

3

Số chương

306

Đánh giá

4.5/5 ⭐

Đọc từ đầu

Giới thiệu

[Từ chương 21 chính thức bước vào tuyến cường thủ hào đoạt | Đế vương âm trầm hung bạo vs Mỹ nhân nhẫn nhục thông tuệ]

Thái tử Triệu Minh Phỉ bị phế truất, đương nhiên chẳng có chút hảo cảm nào với người thê tử thật giả lẫn lộn mà Giang gia nhét vào tay hắn.

Thế nhưng Giang Niệm Đường lại một lòng ái mộ hắn. Nàng lén ngắm nhìn hắn luyện kiếm, thu xếp chu toàn mọi sự trên dưới trong lãnh cung, vì hắn mà thâu đêm suốt sáng vá từng manh áo.

Mỗi khi nàng nhìn hắn, đáy mắt long lanh như ôm trọn cả dải ngân hà.

Triệu Minh Phỉ ngoài mặt khinh bạc lạnh lùng, nhưng vẫn buông lời ôn nhu: “Hôn ước giữa hai ta vốn không tính, nàng hà tất phải làm đến mức này.”

Đôi mắt sáng tựa vì sao của Giang Niệm Đường trong khoảnh khắc bỗng tối sầm ảm đạm.

Dẫu vậy, nàng vẫn cam tâm tình nguyện theo hắn chịu cảnh lưu đày, đồng cam cộng khổ.

Triệu Minh Phỉ thưởng phạt phân minh, phá lệ dạy nàng vẽ tranh đan thanh. Nàng thích họa bóng hình hắn, còn nói rất thích ngắm hắn cười.

Hắn rũ mi chăm chú nhìn sườn mặt đoan chính của Giang Niệm Đường, đáy lòng khẽ rung động như có ngọn bút lông vừa quét qua.

Mãi cho đến đêm đại điển sắc phong Hoàng hậu, nàng gối đầu trong lồng ngực hắn, trong cơn mê man lại thốt lên tên của một nam nhân khác.

Khuôn mặt vốn ôn hòa như ngọc của Triệu Minh Phỉ khoảnh khắc ấy bỗng chốc trở nên âm u, tàn bạo khôn cùng.

Hóa ra, người bấy lâu nàng dốc lòng họa trên giấy chưa từng là hắn.

Và nụ cười của hắn, chỉ là bởi quá giống với bạch nguyệt quang trong lòng nàng.

...

Nơi ngục tối ẩm thấp lạnh lẽo, Triệu Minh Phỉ đè nghiến Giang Niệm Đường vào góc tường rêu phong. Cách đó không xa, người trong lòng “chết đi sống lại” của nàng đang thoi thóp nằm giữa vũng máu.

Khóe mắt hắn khẽ cong, nở một nụ cười tàn nhẫn thấu xương:

“Hắn đã từng hôn nàng chưa?”

“Hắn có từng khiến nàng khóc đến tê tâm liệt phế thế này không?”

“Bây giờ... nàng đã phân biệt được trẫm và hắn chưa?”

【Tiểu kịch trường】

Người trong lòng của Giang Niệm Đường mang theo chiến công hiển hách khải hoàn hồi kinh.

Ngày đại quân tiến vào cửa thành, Đế - Hậu đích thân đăng lâm thành lầu nghênh đón.

Giang Niệm Đường cùng người trong lòng cách một bức tường thành cao vút, bốn mắt nhìn nhau, nghẹn ngào chẳng thốt nên lời.

Triệu Minh Phỉ lạnh lùng đứng bên, thản nhiên đưa tay vén lọn tóc mai rủ bên tai thê tử.

Hắn vô cảm nghĩ thầm: Bọn họ thanh mai trúc mã, lưỡng tiểu vô tư, nếu tác hợp ắt là một đôi quyến lữ thế gian ngưỡng mộ.

Thế nhưng trên cõi đời này, làm gì có chữ “nếu như”.

Nàng đã là thê tử của hắn, sống cùng chăn, chết cùng huyệt, vĩnh viễn không có con đường thứ hai.

【Lưu ý đọc truyện】

1. Văn phong cổ điển, tập hợp đầy đủ các yếu tố: Cưới trước yêu sau + Cường thủ hào đoạt + Giả chết mang thai bỏ trốn + Truy thê hỏa táng tràng. Cẩu huyết ngập tràn, không phải điền văn thanh đạm! HE, Song C!

2. Mọi tình tiết đều phục vụ cho tuyến cường thủ hào đoạt.

3. Nhân vật nữ kiên cường nhẫn nhịn, không phải mẫu nữ cường vô địch bàn tay vàng.

Nhân vật chính: Giang Niệm Đường, Triệu Minh Phỉ.

Nhân vật phụ: Triệu Diễm (Cố Diễm).

Một câu tóm tắt: Đã muốn đoạt thì đoạt cho bằng được, kẻ đến sau cũng quyết vượt lên trước!

Danh sách chương(306 chương)

#101Chương 101: Nhưng Triệu Minh Phỉ không dễ bị che mắt (1)
Premium
#102Chương 102: Nhưng Triệu Minh Phỉ không dễ bị che mắt (2)
Premium
#103Chương 103: “Ngươi thật sự cho rằng trẫm không nỡ giết ngươi?” (1)
Premium
#104Chương 104: “Ngươi thật sự cho rằng trẫm không nỡ giết ngươi?” (2)
Premium
#105Chương 105: Hắn thế mà lại đi cầu xin tình yêu của một nữ nhân? (1)
Premium
#106Chương 106: Hắn thế mà lại đi cầu xin tình yêu của một nữ nhân? (2)
Premium
#107Chương 107: “Ngươi sao có thể sánh bằng chàng.” (1)
Premium
#108Chương 108: “Ngươi sao có thể sánh bằng chàng.” (2)
Premium
#109Chương 109: Dẫu bọn họ yêu nhau đến chết đi sống lại thì đã sao (1)
Premium
#110Chương 110: Dẫu bọn họ yêu nhau đến chết đi sống lại thì đã sao (2)
Premium
#111Chương 111: Suỵt, đừng nói chuyện. (1)
Premium
#112Chương 112: Suỵt, đừng nói chuyện. (2)
Premium
#113Chương 113: “Chàng từng nói, tương lai nếu thiếp muốn rời đi, có thể nói cho chàng biết.” (1)
Premium
#114Chương 114: “Chàng từng nói, tương lai nếu thiếp muốn rời đi, có thể nói cho chàng biết.” (2)
Premium
#115Chương 115: Nàng muốn rời xa hắn (1)
Premium
#116Chương 116: Nàng muốn rời xa hắn (2)
Premium
#117Chương 117: Niệm Niệm sợ hãi Triệu Minh Phỉ (1)
Premium
#118Chương 118: Niệm Niệm sợ hãi Triệu Minh Phỉ (2)
Premium
#119Chương 119: “Ngoan nào, nàng cũng hăng hái lắm cơ mà.” (1)
Premium
#120Chương 120: “Ngoan nào, nàng cũng hăng hái lắm cơ mà.” (2)
Premium
#121Chương 121: “Trọn vẹn ba mươi ngày trời…” (1)
Premium
#122Chương 122: “Trọn vẹn ba mươi ngày trời…” (2)
Premium
#123Chương 123: Biết đâu nàng đã có mang (1)
Premium
#124Chương 124: Biết đâu nàng đã có mang (2)
Premium
#125Chương 125: Nhưng đây chỉ là khởi đầu của ác mộng (1)
Premium
#126Chương 126: Nhưng đây chỉ là khởi đầu của ác mộng (2)
Premium
#127Chương 127: Triệu Minh Phỉ sao lại ghen tị với Cố Diễm? (1)
Premium
#128Chương 128: Triệu Minh Phỉ sao lại ghen tị với Cố Diễm? (2)
Premium
#129Chương 129: “Hận ta cũng tốt, hận còn dài lâu hơn yêu.” (1)
Premium
#130Chương 130: “Hận ta cũng tốt, hận còn dài lâu hơn yêu.” (2)
Premium
#131Chương 131: “Ta đưa nàng đi.” (1)
Premium
#132Chương 132: “Ta đưa nàng đi.” (2)
Premium
#133Chương 133: “Bởi vì ta muốn ở bên nàng, đơn giản chỉ có vậy.” (1)
Premium
#134Chương 134: “Bởi vì ta muốn ở bên nàng, đơn giản chỉ có vậy.” (2)
Premium
#135Chương 135: “Vì ta mà chết, chàng nhất định sẽ rất thanh thản.” (1)
Premium
#136Chương 136: “Vì ta mà chết, chàng nhất định sẽ rất thanh thản.” (2)
Premium
#137Chương 137: Tựa như nàng vĩnh viễn không thoát khỏi lòng bàn tay hắn. (1)
Premium
#138Chương 138: Tựa như nàng vĩnh viễn không thoát khỏi lòng bàn tay hắn. (2)
Premium
#139Chương 139: Trăm năm về sau cũng phải chôn cùng một chỗ (1)
Premium
#140Chương 140: Trăm năm về sau cũng phải chôn cùng một chỗ (2)
Premium
#141Chương 141: Hắn điên rồi! (1)
Premium
#142Chương 142: Hắn điên rồi! (2)
Premium
#143Chương 143: Hắn kéo nàng vào địa ngục, sao có thể một mình đứng ngoài cuộc (1)
Premium
#144Chương 144: Hắn kéo nàng vào địa ngục, sao có thể một mình đứng ngoài cuộc (2)
Premium
#145Chương 145: “Hiện tại, nàng đã phân biệt rõ ta và hắn chưa?” (1)
Premium
#146Chương 146: “Hiện tại, nàng đã phân biệt rõ ta và hắn chưa?” (2)
Premium
#147Chương 147: “Nói không chừng đã từng hoài thai, lại bị chính ngươi làm mất.” (1)
Premium
#148Chương 148: “Nói không chừng đã từng hoài thai, lại bị chính ngươi làm mất.” (2)
Premium
#149Chương 149: “Nàng đã tự mình dâng tới cửa, trẫm tội gì không vui vẻ nhận lấy?” (1)
Premium
#150Chương 150: “Nàng đã tự mình dâng tới cửa, trẫm tội gì không vui vẻ nhận lấy?” (2)
Premium
Trang 3 / 7