Chỉ sau một giấc ngủ, Lục Nùng không chỉ bỗng nhiên kết hôn, mà còn "lãi" thêm một cậu con trai riêng mười sáu tuổi cùng một đứa con ruột vừa tròn hai tuổi.
Chồng cô năm nay ba mươi sáu, thân cư địa vị cao, sự nghiệp bận rộn, lớn hơn Lục Nùng tận mười bốn tuổi.
Nhưng đó chưa phải là tất cả. Hóa ra cô đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại văn, trở thành bà mẹ kế ốm yếu, đoản mệnh của nam chính - một nhân vật sinh ra chỉ để làm phông nền.
Lục Nùng: "..."
Chết sớm? Không đời nào. Trước tiên cứ phải giữ mạng nhỏ cái đã.
Canh ba ba hầm, gà hầm long nhãn hạt sen, canh nấm tuyết kỷ tử, canh gà đen linh chi...
Lục Nùng bận rộn tẩm bổ để dưỡng sinh bảo mệnh, nhưng không ngờ càng bổ, ánh mắt của nam chính và bố nam chính nhìn cô càng lúc càng... sai sai.
Nam chính (Bùi Tranh): "Xem ra bố tôi không được rồi."