Thể loại: Cổ đại, nông thôn, sủng lẫn nhau, 1v1, HE.
[GB. Nữ công nam thụ. Nhặt về trước, yêu sau. Hằng ngày sủng ngọt. Nước chảy mây trôi. 1v1 HE]
Hướng dẫn lọt hố: Truyện GB không phải Nữ tôn, hệ thống tự động gắn tag song nam chủ (đừng để ý).
Trên mặt Lưu Xảo Nương có một vết sẹo dài. Nàng sức lực hơn người, là nữ đồ tể nức tiếng khắp trấn, hai mươi sáu tuổi vẫn chẳng ai thèm rước.
Trương Ôn Vân gia đạo sa sút, gãy một bên chân. Mặt mày hắn lấm lem bùn đất, trở thành tên ăn mày ven đường mặc người chà đạp. Những đêm dài đau đớn đến mức cắn nát cả môi, hắn cũng chẳng dám khóc thành tiếng.
Ngày hôm ấy, nàng dọa chạy đám trẻ con đang vây quanh nhổ nước bọt vào hắn, thuận tay ném cho hắn một góc thịt đầu heo xá xíu.
Đêm mưa to tầm tã, hắn lê lết bò vào sân nhà nàng. Nàng nhíu mày, kéo hắn vào nhà, tiện tay ném một mảnh vải cũ bảo hắn lau khô người. Khi lớp bùn đất được lau sạch, dung mạo xinh đẹp của hắn lộ ra, khiến con dao mổ heo trong tay nàng suýt chút nữa rơi bộp xuống đất.
Sau này nàng mới phát hiện, "tiểu ăn mày" mà nàng nhặt về lại là người biết chữ. Đôi bàn tay hắn còn trắng trẻo hơn cả bột mì trắng nàng từng thấy. Đêm đến, lúc nằm cạnh nàng, cả người hắn run rẩy, cứ nhắm tịt mắt mà rúc sâu vào cõi lòng nàng.
Lâu dần, hắn mang cái chân què ấy đun nước nấu cơm, thêu hoa may áo cho nàng, thậm chí... lén mua một xấp vải đỏ, giấu nàng từng đường kim mũi chỉ tự tay may một chiếc yếm "Uyên ương hí thủy".
Dưới ánh nến mờ ảo, mặt hắn đỏ bừng, khoác lên người chút vải vóc mỏng manh ấy, thanh âm lắp bắp vang lên: "Ân nhân... người xem, có đẹp không?"
"Rắc!" Chén trà trong tay Lưu Xảo Nương vỡ vụn.