Vừa tỉnh giấc sau một chuyến xuyên không, Hứa Hạ bỗng chốc trở thành nữ phụ pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết niên đại. Nguyên chủ vốn là cô gái xinh đẹp nhất đại viện với làn da trắng sứ và vóc dáng thướt tha, nhưng ngặt nỗi tính tình lại cao ngạo, cứ nhất quyết đòi tranh giành người chồng quân nhân của chị họ, để rồi cuối cùng bị chị họ vùi dập không thương tiếc.
Hứa Hạ không muốn làm bia đỡ đạn, cô chỉ muốn sống một cuộc đời "nằm yên" hưởng thụ cho thật thoải mái. Đối mặt với tình cảnh nếu không kết hôn sẽ phải xuống nông thôn lao động, cô dứt khoát thu dọn hành lý, lên đường đi tìm đối tượng có hôn ước từ bé để bàn chuyện cưới xin.
Vừa xuống tàu hỏa, nhìn thấy người đàn ông cao lớn, anh tuấn y hệt trong ảnh, Hứa Hạ khẽ đỏ mặt tiến tới: "Đồng chí, anh chính là đối tượng hôn ước của tôi đúng không?"
…
Sau khi thằng cháu đích tôn đào hôn bỏ chạy, Triệu Huy bị ép phải ra trận "chữa cháy". Nhìn thấy tấm ảnh trong tay cô gái nhỏ, anh mới biết thằng cháu mình đã cố tình gửi sai ảnh, khiến cô nhận nhầm người.
Cô gái trước mặt có làn da trắng như tuyết, giọng nói mềm mại, âm cuối hơi kéo dài như móc câu hớp hồn người khác. Triệu Huy như bị ma xui quỷ khiến mà đáp một câu: "Đúng vậy."
…
Sau khi kết hôn, Hứa Hạ thực sự đã đạt được tâm nguyện "nằm yên". Việc nhà việc cửa Triệu Huy bao trọn gói, lương bổng nộp đủ không thiếu một xu, đi bộ xa thêm vài bước là anh lại đòi cõng cô trên lưng.
Người đàn ông này điểm nào cũng tốt, chỉ có điều cứ hễ đêm xuống là lại hăng hái quá mức, sức lực dùng hoài không hết.
Vào ngày đầy tháng của cặp song sinh, thằng cháu của Triệu Huy quay về chúc mừng. Nhưng vừa nhìn thấy Hứa Hạ, hắn đột nhiên suy sụp bật khóc: "Không đúng, bà nội ơi! Chẳng phải bà nói con gái bác Hứa vừa đen vừa thô kệch sao, cô ấy chắc chắn phải là… hu hu…"
Nhìn đứa cháu bị che miệng lôi đi, một bàn tay to ấm áp đặt lên vai Hứa Hạ. Ánh mắt Triệu Huy tràn ngập vẻ dịu dàng vô hạn: "Hạ Hạ, các con đói rồi."