Nhận ra thế giới sắp chìm vào chuỗi thiên tai tàn khốc với đại hồng thủy, băng giá, nắng nóng thiêu đốt, mưa axit cùng vô số thảm họa cuộn trào, vị tiểu thư tư bản từng trải qua một lần cái chết chỉ nở một nụ cười rạng rỡ. Trong khi người đời tung hô "khổ tận cam lai", cô lại thừa biết một khi đã sa chân vào nghịch cảnh thì chỉ có vô vàn cái khổ khác nối đuôi nhau kéo đến. Bởi vậy, phương châm sống của cô vô cùng thờ ơ mà tàn nhẫn: thà nhắm mắt xuôi tay thật nhanh để sự nghèo khó và cơm áo gạo tiền không kịp đuổi theo, chứ nhất quyết cả đời này không chịu bỏ một giọt mồ hôi để "chịu khổ". Ngay khoảnh khắc cô chuẩn bị buông bỏ tất cả, một hệ thống nhỏ bé yếu ớt chợt rón rén giơ vuốt ra kèm lời chào rụt rè: "Ơi, cảm ơn vì đã ghé thăm nha..." – mở ra hành trình ném tiền mở không gian đặc biệt, điên cuồng vơ vét vật tư để ung dung đè bẹp mạt thế.